TA TIỄN MNH VỀ

 

Ờ thi ta tiễn mnh về

Ngai kia trời đ bốn bề mưa giăng

Phải mnh đang khc hay khng

M sao nước mắt ướt dầm vai ta

 

Mnh thổn thức mnh thiết tha

Lng ta muối xt gừng xoa rối bời

Ái n kia đ xa rồi

Cũng xa lăn lắc một thời thanh xun

 

Bẽ bng cu chuyện trăm năm

Đời ta gi giập ct lầm đẩy đưa

Chập chờn bến cũ đ xưa

Trường giang sng vỗ sương khua lạnh lng

 

Ta mnh tnh c duyn khng

Cht tri m đ đo bng m thi

Mai ra gc biển chn trời

Son phai phấn nhạt hương tri cần g !

 

Đm nay ta tiễn mnh đi

Vai ta mnh khc biệt ly cuối cng

Tc mnh gi thổi bay tung

Mi mnh lạnh buốt như  vng băng tan

 

Hồn ta như đm cỏ hoang

Heo may hiu hắt thu sang no nề

Mnh ơi ta tiễn mnh về

Trong sương vọng tiếng đề lẻ loi  !

 

                                                TRẦN HOAN TRINH

                                   

 

 

 

NỖI BUỒN CON GI

 

Mnh ơi ! Thnh phố chiều nay gi

Thnh phố chiều nay  mưa bay  mau

Ti  một mnh ngồi trong qun nhỏ

Nghe tiếng mưa buồn lại  nhớ nhau

 

Thn gầy o mỏng  nghe chừng lạnh

Thiếu vng tay mnh che ấm xưa

Từ thuở mnh đi thương mn mỏi

Đời cứ v tnh chuyện  đn đưa

 

Bao giờ gặp  được chiều mưa cũ

Ngắm bng  hong hn một thuở no

Tm lại  một thời con gi đẹp

Mnh đi khng nhớ thng năm sao ?

 

Bao giờ trở lại thời hoa mộng

Tay  khoc vai nhau dạo phố chiều

Theo  những  con đường nhiều l rụng

Tc mnh đan từng ngn tay yu

 

Mnh ơi ! Mưa cứ bay vo mắt

Mnh c cn khng như thuở xưa ?

Ti về tc rối b che mặt

Nghe cả tm hồn cũng gi mưa !

 

                                    TRẦN HOAN TRINH