Si Gn Mưa
 

chiều si gn   lọt thỏm giữa đm đng
ma xui khiến chạm mặt tn bạn cũ
một đứa lang thang   một thằng xa xứ
nỗi vui như lấn chật cả lng đường
 
giy pht bất ngờ tận thị tha hương(*)
chưa kịp ni đ x nhau vo qun
nầy c chủ hai ta đy l bạn
ta soạn đời   em soạn cốc   sương sương
 
chiều si gn thường my sập mưa tun
buồn vui cũng trt như mưa mi qun
tao giống my đ tri khng m vọng
mầy khc tao rẽ dạt một dng ring
 
bao nhiu năm rồi khắc nhớ khắc qun
lng khng chật nhưng biết đu m hẹn
mầy cũng đ cố đi nhưng khng đến
ngửa hai tay vẫn những ngn tay buồn
 
chiều vy mưa   chiều đẫm ướt si gn

lời bung vỡ huyn thuyn trong qun cc

đời vui qu mầy chỉ cn ru tc

tnh đầy sao rt mi vẫn ly khng

 

đất khch qu người say tỉnh lng bng

trời ngầy ngật v mưa khng chịu tạnh

đm ru tc khng lm mầy bận rộn
tao chỉ e hoang dại một hồn đời
 
mầy lặng nhn qua khe cửa   mưa rơi
su mươi tuổi vẫn đi mn năm thng
vẫn nắng gi những nẻo đời bạt mạng
vẫn ht hoi cu ht cũ    thời gian
  
mầy cả cười   xưa ấy ni non ngn
tao cố giết tnh đi m khng chết
rồi khoc tay   với tao my hẳn biết
rồi x qun m đi khng tạm biệt
 
si gn mưa   đơn độc  tiếng chn   mưa
 
                                                                 Nguyễn Cng Mẫn
 
---------------
(*) bnh thủy tương phng tận thị tha hương chi khch (Vương Bột)