KHÁCH  TRẦN  GIAN

                                       “Nhân duyên một thuở Ta Bà..

                                        Thuyền ai qua bến quan hà  phù vân..!”

Chàng lữ khách  dừng chân nơi bến vắng,
Nắng lụa vàng  lấp lánh ánh sông xanh..
Nào ai bảo  trần gian là khổ hạnh.?
Hoa lau ngàn  sóng gợn nét đan thanh.!

Sông lặng lẽ  soi bóng chiều  mây trắng,
Cánh chim trời quạnh quẽ  nẻo trường giang.!
Ḍng đời mênh mang  bồng bềnh duyên phận..
Lạnh đôi bờ - đâu bến mộng trăm năm.?!
 

Đời viễn khách  phong sương màu dĩ văng,

Bụi thời gian  mờ quán trọ nhân gian.!

Ánh tà dương lồng lộng  bóng tử sanh..

Vàng mây nước  mênh mông  chiều tĩnh lặng..!

………………………………………………

                                                Bến hồng trần  gờn gợn sóng phù vân.!!

                                                                                 
Thuận Hào
danh ltk
Bravo! Bác Út