Quư anh chị kính mến;

Các bạn thân mến.

Sau năm 1975, Cư đă có khoảng thời gian 10 năm sinh sống bằng nghề XE ĐẠP THỒ (từ 1978 đến 1988), mỗi ngày Cư đạp xe trung b́nh 30 km khắp các nẻo đường của kinh đô Huế. Cộng lại sau 10 năm cũng đạp xe thồ hơn 3 ṿng quanh trái đất!.

Cư xin gởi đến quư anh chị và các bạn (đặc biệt là  quư anh và các bạn đă từng đạp xe thồ) chùm thơ XE ĐẠP THỒ gồm 4 bài Đường Luật, mong được sự đồng cảm của các anh chị và các bạn.

Thưa quư anh chị và các bạn,

Hai bài thơ đầu tiên “chính hiệu xe đạp thồ” (bài TỰ VẼ M̀NH và bài XE ĐẠP THỒ 1). Bài kế tiếp (bài XE ĐẠP THỒ 2) có giọng điệu “khẩu khí” tựa bài “Thằng Bù Nh́n” của Lê Thánh Tông mà ai cũng biết:

 

Quyền trọng ra uy trấn cơi bờ

Vốn ḷng v́ nước há v́ dưa.

 

Mong các anh chị và các bạn thông cảm cho Cư được nói vung vít, nói phách tấu, phách tán về cái nghề xe đạp thồ cho vơi bớt nỗi nhọc nhằn.

Bài cuối cùng (bài TỚ NGU!) Cư viết để tự an ủi ḿnh, bằng ḷng với cuộc sống của CHÚ MÁN trong thơ của Trần Tế Xương, mặc kệ cho thiên hạ khen chê.

 

CHÚ MÁN

 

Phong lưu nhất ai bằng chú Mán,
Trong anh em chúng bạn kém thua xa.
Buổi loạn li bốn bể không nhà
Răng chẳng nhuộm, vợ chẳng lấy, lụa là chẳng mặc.
Mán chỉ làm đủ tiền tiêu vặt
Khi cao lâu, khi cà phê, khi nước đá, khi thuốc lá, khi đủng đỉnh ngồi xe
Sự đời Mán chẳng buồn nghe.

Kính mời quư anh chị và các bạn thưởng lăm:

 

TỰ VẼ M̀NH

 

Ngắm lại thân ḿnh chẳng giống ai!,

Dáng cao, gầy ốm mặt thêm dài.

Mũi to, mồm rộng, mắt đeo kính,

Tay nhện, chân c̣, cổ rút vai.

Mặt nám, da ch́ đen tựa quỷ,

Quần sờn, áo vá chẳng ra trai.

Xe thồ sớm tối c̣ng lưng đạp,

Chỉ khác con Lừa mỗi cái tai!.

 

XE ĐẠP THỒ 1

 

Chú bác không may phải đạp thồ,

Nào ngờ con cháu cứ chui vô,

Bon chen mỗi bước qua ngày tháng,

Giành giựt từng đồng bữa sắn ngô.

Ngỏ vắng bồn-chồn trông dáo-dác,

Chợ đông trơ mặt nói bi-bô,

Chào mời cô bác người qua lại,

Rách rưới, đen đui một thứ “đồ”...

 

XE ĐẠP THỒ 2

 

Vận may được dịp lái xe thồ!

Ngang dọc tung hoành khắp đế đô,

Chú bác, cô d́ nghênh đón măi,

Anh em, bè bạn rước mời vô.

Giúp người lỡ vận khi đơn chiếc,

Cứu kẻ qua giang chốn hải hồ.

Mới biết tài ḿnh đâu phải kém!

Nhiều phen thiên hạ thấy: hoan hô!

 

TỚ NGU!

 

Thiên hạ có người bảo tớ ngu!,

Trông qua cái mặt rỏ lù khù,

Không tài, không của, không lanh lợi,

Chẳng vợ, chẳng bồ, chẳng phải tu.

Sự nghiệp đem cân: non nửa lạng,

Thân trai ví bán: chỉ vài xu!.

Nói sao tớ cũng cười thôi vậy,

Chẳng đổi cho ai một chữ “đù”.

 

Ghi chú: “đù” cũng có nghĩa là “ngu”, đôi khi c̣n là tiếng chửi thề, Cư th́ không dám dùng nghĩa thứ hai, sợ thiên hạ đập chết!!!

Thân mến

Nguyễn Văn Cư.

 


Công nhận Cư có tài thơ văn thật. Thơ rất hay, cám ơn bạn đă gởi.
Khoảng đầu tháng 12 ḿnh sẽ ra Huế khoảng 5 ngày. Hy vọng được gặp bạn. Bạn cho ḿnh địa chỉ và số đt nghe.
PB Lộc B3

 

18/11/2009

 

CHUYỂN TRẠI GẶP VỊT LẠC

 

Thấy bóng người sang, vịt cũng sang,

Lạ nhà, lạ đất quá bàng hoàng!.

Thiếu giường, thiếu vách người cau có,

Không cháo, không chuồng vịt hét vang!.

Lạ mặt, người c̣n nhiều chuyện hỏi,

Lạc bầy, vịt đă lắm lời than!.

Tháng ngày chung sống người lưu luyến,

Vịt bé bây giờ đă nở nang!.

 

Trăng Lớn, Tây Ninh- 1976

 

  hoa

 

  VỊT LẠC- HOẠ

 

Nhà ở như vầy mới thiệt sang!

Mái thưa, vách trống, quá đàng hoàng!.

Nhà xưa kín cửa thêm tăm tối,

Trại mới luôn-tuồn đă vẻ vang!

Hai chục thằng khờ nằm chen chúc,

Một con vịt lạc chạy thênh thang!

Khoai lang dăm củ chưa no bụng,

Vịt hởi, nuôi mày thật quả: NAN!

 

 

cuoithu

 

Thân gởi cùng quư bạn đôi ḍng tâm sự.

 Nguyễn Văn Cư.

 

Chiều thu buồn nhớ bạn:

          “Bạn như cánh nhạn bay xa măi,

           Ta vẫn c̣n đây với nỗi buồn:

 Chôn  chân và chết nghẹn”.

                   NVC.

 

CẢNH CUỐI THU

 

Cánh nhạn bay về chân biển xa,

Trời thu hiu hắt xám màu da.

Chơ vơ trước gió cành dương liễu,

Lẩn khuất trong sương một bóng nhà.

Vực thẳm chôn chân cùng biển lạnh,

Đèo cao chết nghẹn dưới mưa sa.

Sóng đời xô dập bao lần nữa,

Tuổi trẻ chưa qua đă chớm già!.

 

          Cuối thu 2006.

          Nguyễn Văn Cư.

 
Buồn quá, nhưng đây là bài thơ cuối thu năm 2006. Thu bây giờ đă khác rồi phải không? bạn.
Thân ái
Lộc
 
Lộc ơi , thu bây giờ đã khác rồi, vì mình già hơn, phải không ? bạn.
Lý.