Sáng sớm nghe tin bạn đã đi xa.....Thật buồn. R.I.P Nguyễn Đỗ Kính!

Ban Đại diện PCT 65-72

 

       


THƠ ĐIẾU BẠN NGUYỄN ĐỖ KÍNH

Nghe tin bạn mất, bàng hoàng,
Cả lớp đứng lặng, hai hàng lệ rơi.
Bạn ơi, thôi đã xa rồi,
Bỏ anh em lại ngậm ngùi nhớ thương.

Cùng nhau một thuở chung trường,
Phan Châu Trinh đó, vấn vương một thời.
Từ năm bảy hai xa xôi,
Mà nay còn nhớ tiếng cười của nhau.

Bạn là người sống nghĩa sâu,
Thương anh, mến bạn, trước sau vẹn tròn.
Bao năm dâu bể héo hon,
Tấm lòng bạn vẫn sắt son nghĩa tình.

Sống là sống hết đời mình,
Sống cho bè bạn, cho tình anh em.
Lúc vui chung một tiếng cười,
Lúc ai hoạn nạn, bạn thời có ngay.

Vậy mà nay phút chia tay,
Âm dương cách trở, biết ngày gặp đâu.
Cả lớp ôm một niềm đau,
Nghe trong tim nhói một màu tang thương.

Bạn đi, bỏ lại sân trường,
Bỏ bao kỷ niệm thân thương thuở nào.
Bỏ hàng phượng cũ lao xao,
Bỏ trang lưu bút nghẹn ngào ngày xưa.

Cuộc đời sớm nắng chiều mưa,
Kiếp người ngắn ngủi, hơn thua để làm.
Vô thường một thoáng mơ màng,
Mới đây còn đó, vội vàng đã xa.

Biết rằng sinh tử là nhà,
Đến rồi lại phải đi qua cõi đời.
Nhưng sao nước mắt cứ rơi,
Thương người bạn tốt một thời bên nhau.

Nguyễn Đỗ Kính hỡi, bạn ơi,
Xin về thanh thản bên trời an nhiên.
Trần gian gác lại ưu phiền,
Về nơi vĩnh hằng, ngủ yên bạn hiền.

Anh em còn ở cõi miền,
Nhớ thương bạn mãi, không quên nghĩa này.
Dẫu cho năm tháng vơi đầy,
Tên bạn vẫn ở nơi đây trong lòng.

Thắp nén hương tiễn bạn xong,
Mà nghe trống vắng mênh mông vô chừng.
Vĩnh biệt bạn, một người dưng—
Không, không, bạn hữu đã từng máu tim.

Dr Tùng