Truyện ngắn:

Khng giống như những chiều chủ nhật khc. Hm nay Thanh thấy trong lng buồn man mc, anh khng đi xa, ở nh v đi tản bộ dọc bờ sng Si Gn.

Hai bờ sng Si Gn thật rộng, rộng hơn nhiều lần so với sng ở qu của Thanh- dng sng ấy Thanh đặt tn l dng sng tuổi thơ, v tuổi thơ đẹp đẽ, hồn nhin của Thanh lớn ln bn dng sng ấy, những kỹ niệm đẹp đẽ, m đềm của Thanh cũng bn dng sng ấy.

Buổi sng tinh sương đi bắt bọ rầy nu, những buổi chiều thả diều lm bằng giấy học tr v chỉ cột diều lấy cắp từ cuộn chỉ may đồ của mẹ. Ma thả diều l ma nghỉ h, nắng chứa chan, ma h cũng l ma gặt la ở qu Thanh, đồng la sau gặt cn trơ những gốc rạ vng kh, đất nứt nẻ, nhấp nh in dấu những vết chn tru đi qua trn đường chở la về nh sau gặt.

Những đm trăng ở thn d vằng vặt trn bầu trời xanh sng, lm lu mờ những nh sao đm. Tiếng chy khua gi gạo của nh b con hng xm, tiếng bọn trẻ n đa, ht những khc đồng dao ngoi đường quanh xm, chng chạy từng nhm, bng của chng lấp l, ẩn hiện qua hng tre gi bao quanh nh, tiếng reo h đuổi bắt xen lẫn tiếng cọt kẹt của những cy tre cọ vo nhau trước gi nồm mt rượi. Đang suy nghĩ vẩn vơ, bổng Thanh ht một hơi thật di như để ht vo k ức mnh những kỷ niệm m lu lắm rồi tưởng chừng như khng cn ở trong anh.

- Sng Si Gn hm nay nước đục qu anh nhỉ?

Thanh giật mnh quay lại

- Lan, em đi đu m lạc vo đy thế ny. Anh cứ nghĩ rằng ở đy anh sẽ được bnh an.

Lan đang sang đường th bắt gặp người m c thch đang đi lang thang bn dng sng chiều chủ nhật.

- Anh Thanh tưởng em thch tm anh sao?

- Khng tm anh th em đến nơi đy lm g vo giờ ny em nhỉ?

Lan hơi đỏ mặt v nhn Thanh vẻ thẹn thng.

- Ừ, th tm anh c sao đu, em muốn tm người trong mộng m em hằng mong ước, c thể chỉ gặp một lần cũng được l thấy hạnh phc lắm rồi đ anh.

- Ai vậy Lan?

- Th ai nữa, những dấu chn anh trn khắp nẻo đường, nhưng em biết c những pht giy anh dừng lại. Em biết đi chn anh đi trn những ngn chn, đi thoăn thoắt đến nổi khng để lại dấu vết g, nhưng rồi c lc anh cũng sẽ dừng lại, cũng chậm ri v nhẹ nhng như chiều hm nay đy, anh đ bộc lộ bn dng sng ny phải khng anh? Em đon biết thời gian ny sẽ xảy ra, em vẫn chờ đợi v hm nay em lại bắt gặp thật tnh cờ nhưng cũng đng lc với em.

Thanh thật bối rối với những suy nghĩ của Lan. Thanh cảm nhận mặt mnh nng bừng ln. Anh cảm thấy c ci g đ xuyn qua tri tim mnh. Thanh định ni điều g đ, nhưng lại thi.

Hai người lặng lẽ đi bn nhau một đoạn di, v khng ni năng g. Bỗng dưng Thanh cất tiếng trước:

- Mnh ngồi đy đi em

Hai người ngồi bn nhau, cng hướng về dng sng đang chảy, những đm bo lục bnh tri lững lờ trn dng sng, bn kia bờ c vi cnh c trắng đang bay l l st mặt nước, rồi đậu vo bụi cy dừa nước, hnh như chng đang chực chờ ch c lạc dng. Xa hơn nữa l vi chiếc tu hng lớn chở Container l l đi đến. Thanh chỉ về hướng chiếc tu v hỏi Lan:

- Em biết những chiếc tu lớn chở Container đ sẽ đi về đu?

- Đi về mọi phương trời

- Nhưng phải c một nơi để đến chứ em?

- Đng, đ l n sẽ về đến bến v cng.

- Lan, em c nỗi niềm g sao?

- Khng, em vẫn bnh thường anh ạ. Em nghĩ tất cả cc vật chất trn thế gian ny, kể cả anh v em, hiển hiện ở đy hm nay rồi cũng về ci v cng anh ạ- em l vậy.

Thanh khng nghĩ rằng, người phụ nữ nhỏ hơn mnh nhiều tuổi m lại c nghĩ như bậc Thượng thừa.- Lan c thch anh kể chuyện cho em nghe khng nhỉ. Tuyệt lắm. kể đi anh. Thanh bắt đầu kể cho Lan nghe về cuộc đời mnh. nh mắt Lan sung sướng chờ đợi.

nh mắt Thanh xa xăm với giọng điệu chậm ri , anh bắt đầu kể. Thuở nhỏ anh lớn ln bn dng sng đẹp đẽ, nước trong xanh bn những rặng tre gi xanh mướt, cha mẹ anh lm ruộng nhưng lun thc giục anh cắp sch đến trường. Từ trường lng, đến trường tiểu học, rồi đến trường Trung học . Chỉ c cc chị gi v em gi l phải ở nh lo cng việc bếp nc v vườn tược. Hằng ngy đạp xe đi học trn con đường đầy hoa cỏ dại, hai bn đường l những đồng la xanh bất tận, lượn sng nhấp nh trước những cơn gi nồm lm mt dịu những giọt mồ hi trn m. Những ngy thanh bnh khng bao lu, th chiến tranh lan đến . Trn dng sng thấy những xc người. Bờ ruộng thấy nhũng vết xe tăng, những hng cy gảy đổ xc xơ vi mảnh đạn. Trn con đường đi học, hnh ảnh yn bnh thay vo hnh ảnh bom đạn cy xới tả tơi. Những xc người hai bn nằm phơi dưới nắng. Những con chữ ngoằn ngho dưới nh đn hu kỳ được thắp sng dưới hầm. Anh nuốt từng con chữ dưới ln bom đạn, mỗi tuần tm ngy, mỗi ngy hai mươi bốn tiếng. Anh đ thức chiến tranh v sng đạn. N đ đuổi anh ra khỏi vng qu yu dấu, v anh đ xui về chốn thị thnh. Nhưng rồi bom đạn cũng đi theo anh- Bom đạn rớt vo thnh phố. Con chữ lại một lần nữa ngoằn ngho nấp dưới nh đn điện thị thnh. Lan đột nhin hỏi:

- Như vậy chỗ no cũng c chiến tranh sao anh?

- Đng, nơi đu cũng c chiến tranh v chiến tranh đủ kiểu, v con người muốn chm giết nhau nn nghĩ ra nhiều kiểu đơn giản c, phức tạp c, miễn sao chết được nhiều người.

- Nghe anh kể, ước g em được nhn thấy chiến tranh- Lan ni.

- V sao em lại c điều ước ấy.

- V em chưa biết, v em sợ sệt v v em qu yu anh.

- Dại thật rồi. Chiến tranh l hủy diệt, sẽ khng cn ai, khng cn g sau chiến tranh đ em khng cn nh cửa, ruộng vườn, khng cn thấy trời sao, khng cn thấy cha mẹ ng b, khng cn thấy em, thấy anh, khng cn c tnh yu v chiến tranh l chấm dứt.

- Cn để lm g hởi anh. V chng ta vẫn tiếp tục yu nhau ở thế giới bn kia m anh- Lan ni.

Thanh nhn Lan khng chớp mắt v thấy trong mắt Lan một giọt nước mắt. Thanh nghĩ C đ yu anh cuồng nhiệt- Thanh suy nghĩ.

Anh kể tiếp: Thị thnh nơi anh vừa đến đ mời gọi anh một cch nhiệt tnh, sự xa hoa của n đ phần no tạm thời che giấu những k ức vừa mới hiện hữu trong anh. Bn cạnh anh c rất nhiều những người bạn tốt cng trang lứa với anh thời ấy. Anh biết rằng trong số bạn anh, mỗi người mỗi tm trạng, mỗi người c mỗi định hướng v mỗi người c mỗi sự lo u ring biệt, mỗi người c những chnh kiến khc nhau. Nhưng c một điều m anh chắc chắn với em rằng: tất cả họ cũng như anh đều khng thch chiến tranh. Cn anh, lc ấy anh ước mơ được trở về mi nh xưa, được nhn lại cảnh chiều t với nh nắng vng nhạt bn lũy tre lng, bn dng sng nhỏ của anh, để nhn lại vườn cải trước sn nh, nhn lại những luống thuốc l thẳng tắp do Ba anh vun xới, nhn lại mẹ anh ngồi khu o với động tc nhẹ nhng, chầm chậm nhn anh.

Thanh nhn qua Lan, C như người mất hồn, khng động đậy. Thanh gọi nhẹ nhng:

- Ny Lan

Thanh nhn thấy những giọt nước mắt gin giụa từ khe mắt Lan. Lan nhn Thanh:

- Em yu anh !

Những ngn tay của bn tay cục mịch, Thanh vuốt mi tc Lan nhẹ nhng, bn tay đan nhẹ vo bờ tc, lm những sợi tc di của Lan bay bay theo gi. Mu da trắng mịn mng trn đi mi đầy đặn, nh mắt đen huyền ẩm ướt. Thanh đ cảm nhận n vừa le trong anh.

- Lan, chiều nay em đẹp lắm. Ci đẹp nguyn sơ, ci đẹp của hiện tại, khng qu khứ v cũng chẳng c tương lai. Ci đẹp hoang d v chưa nhuộm mu tan tc.

- Em hiểu, v em v anh l hai thế hệ, hai thời kỳ cch biệt. Anh l hnh ảnh trọn vẹn của một chiến binh sương khi, kin cường nhưng điềm đạm, ẩn chứa những tiềm năng ấp ủ đổi thay, cn em th v định. Nhưng em hiểu con tim em muốn ni g.

- Tri tim muốn nổi sng phải khng em? Thanh hỏi

- Khng anh, chỉ v n chưa tm được cung đn để thổn thức thi anh ạ.

- Lan, anh thật sự cảm động để nhận ra rằng: Em l ngoại lệ của hng triệu người ở thế hệ em, xa lạ với anh.

Thanh bung tay ra khỏi mi tc v kể tiếp: Em biết khng, sau ngy ra thnh thị, nhưng anh lun mơ về hnh ảnh bnh minh trn dng sng qu anh, nhớ những đi chn trần trụi của bc nng phu, nhớ ruộng, nhớ vườn, nhớ cnh đồng la xanh gợn sng lăn tăn khi gi thong qua, dưới nh hong hn vng vọt, nhớ nếp nhăn trn vầng trn ưu tư của bc nng dn, nhớ những giọt mồ hi muối đọng lại trn bờ vai tấm o đen của ba mẹ anh. Tất cả đ thi thc anh lm ci g đ, phải suy nghĩ về ci g đ để cải thiện hnh ảnh ny đẹp ln hơn v anh đ ln đường học ngnh lm ruộng.

Lan ngắt lời Thanh:

- Nhưng v sao anh lại chọn con đường khc.

- Ừ, đ l khc quanh chọn lựa, m hnh như c lần anh đ kể cho em nghe rồi cn g v Thanh tiếp: Anh đ đi v đang đi cho đến hm nay đang ngồi bn em.

Bn kia sng, bờ dừa nước vng hoe dưới nh nắng hong hn, trải di đến tận chn trời. Dng sng lững lờ tri. Lan nhn Thanh v ngầm hiểu rằng anh chỉ c tnh yu cng việc, một tnh yu rộng mở trong đ c Lan.

- Trời tối rồi, mnh chia tay em nh- Thanh ni

Lan định ni điều g đ trước lc chia tay, nhưng lại thi khng ni.

NGUYỄN HỮU TNG


11/8/2013 - Bi dự thi số 7

 


Đọc bi viết của bạn mnh cảm nhận như sau:
Với một bi viết ngắn, bạn đ chạm đến nhiều cu hỏi lớn về chiến tranh v ha bnh, về sự sống v ci chết, về tnh yu cng vẻ đẹp. Thời gian tri qua với cậu học tr ngy no, cng một đời gian kh, khng ngừng vươn ln lẫn bao thổn thức để đi tm lời giải đp. Trch nhiệm, nhiệt tnh, cng đam m cng việc l bến bờ neo đậu cho chuyến hnh trnh đi tm min viễn xứ, hy vọng rằng nơi xa xăm đ bạn sẽ gặp lại sự dung dị, bnh yn của một miền qu m ả.

TV Ct

 

Cam on ban da hieu.

Nguyễn Hữu Tng