THẦY  ƠI  

Thưa thầy ! Chiều nay về thăm trường cũ

Đứng bên cổng trường con ngắm hàng cây

Cây phượng già vẫn đổ lá bay bay

Con buột miệng gọi tên thầy rất khẻ 

 

Sân trường đó cả một thời trai trẻ

Con tung tăn ngày hai buổi nô đùa

Bóng dáng thầy bên bục giảng sớm trưa

Vẫn thấp thóang sao bây giờ chẳng thấy 

 

Con vẫn nhớ những lời văn bóng bảy

Những câu thơ tình tứ ngọt ngào

Tiếng thầy trầm theo gió cuốn bay cao

Sao rung động và yêu thương đến thế ! 

 

Chiều hôm nay trên hành lang nắng xế

Con một mình tựa cửa lớp nhìn ra

Tiếng giảng bài thầy một thuở thiết tha

Bỗng văng vẳng mơ hồ đâu đó 

 

Mấy mươi năm chắc gì  thầy còn nhớ

Đứa học trò ngày xưa ấy : con đây

Dạn phong trần đời lăn lóc chua cay

Vẫn  ôm ấp  tình yêu thầy son sắt 

 

Vẫn mơ ước được một lần gục mặt

Trên vai gầy trong tay ấm thầy xưa

Mái tóc thầy sương muối điểm lưa thưa

Để thổn thưc như những ngày bé dại 

 

Thưa thầy ! Chiều nay con trở lại

Bên trường xưa con đứng nhớ ngẩn ngơ

Gọi  “ thầy ơi” tiếng gọi nhẹ như mơ

Nhưng nước mắt lại đầm đìa hai má 

                        Trần hoan Trinh