NHỚ VỀ NGƯỜI THẦY

 

          Nhận được tập thơ (Cháy bỏng như lửa mặt trời) do thầy Trần Đại Tăng kư tặng ngày 18/4/2013, tranh thủ đọc được một số bài. Năm 2002 tôi cũng có được may mắn nhận được tập thơ do thầy kư tặng ngày 01/01/2002 (Tiếng chim ngoài cửa lớp) qua 2 tập thơ thầy gởi tặng tôi mới hiểu được thầy đă giảng dạy tại trường Trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng tṛn 40 năm (5/9/1958 - 01/3/1998). 40 năm một thời gian quá dài, nhưng cũng quá ngắn. Bao nhiêu hạnh ngộ, bao nhiêu chia ly, bao nhiên ân t́nh, bao nhiêu kỷ niệm. Lớp này đến, rời đi, lớp khác đến, rồi cũng đi để lại ḿnh thầy với sân trường lá rụng, với hành lang dài ngút mắt, cây xà cừ giữa sân ngày nào lớp thầy cố vấn trồng c̣n bé khẳng khiu bây giờ cao vút, cành lá tỏa sum sê, che rợp cả một khoảng trời, che kín sân trường, che kín cả ḷng thầy. Hai tập thơ ghi lại những cảm xúc một thời, những tha thiết một thuở, những vui, những buồn, những ngọt bùi, những cay đắng... đó là những tâm t́nh của thầy thể hiện trên hai tập thơ, đọc qua hai tập thơ của thầy riêng em có một số đồng cảm với thầy là ngôi nhà thờ của quê nội thầy cũng giống nhà thờ của gia tộc em qua một cây cầu trên một con sông (quê nội trang 207), thầy có bài viết về Cổ Viện Chàm (trang 50) nơi mà em từ nhỏ cho đến bây giờ hàng ngày đi ngang qua đó nhiều lần gợi cho em nhiều kỷ niệm thời ấu thơ được đặt tay rờ đến các vị thần mỗi khi vào. Thầy có bài viết về một người bạn đạp xích lô (trang 148) mà niên khóa 65-72 của em cũng có, rất tiếc bạn đó đă về cơi vĩnh hằng không được thưởng thức được tập thơ của thầy, cho đến giờ này tôi cũng chưa đọc hết được tất cả bài thơ của thầy sáng tác, chỉ đọc được một phần của hai tập thơ nhưng vẫn cảm nhận được tư tưởng cuộc sống của thầy được gởi gắm vào những bài thơ. Mặc dầu thế sự thăng trầm, hoàn cảnh lịch sử của đất nước, xă hội có nhiều thay đổi nhưng tâm tư t́nh cảm của thầy vẫn xác định.

                    Thầy là người lái đ̣

                   Lặng đưa khách sang sông

                   Thầy, ngày ngày phấn trắng

                   Qua từng trang giáo án...

                   ... Thấy người ta quá giàu 

                       Bạc tiền đâu như rác

                       Nghĩ ḿnh vẫn trước sau

                       Những tháng ngày đạm bạc...

          Rồi đến lúc thầy cũng xác định dừng bước

                   ... Tay bóp viên phấn vỡ

                       Làm dấu chấm cuộc đời

                       Mai khoác áo rong chơi

                       Lợi danh xin khép lại...

          Đọc những bài thơ của thầy em rất cảm động và kính mến, đến nay gặp lại thầy đă tṛn 80 tuổi nhưng gương mặt của thầy vẫn b́nh thản, vẫn nụ cười hiền ḥa như ngày mới là học tṛ của thầy (1970 - 1971).

          Có lẽ gia đ́nh thầy thấm nhuần lời dạy của Chúa Giêsu:

                   Thiên đường ở nội tâm

          Cuộc đời của thầy thật trong sáng, giản dị đời thường, đă để lại trong ḷng bao thế hệ học tṛ sự kính mến.

          Được làm công dân của ngôi trường Phan Châu Trinh thân yêu và được thầy giảng dạy trong thời niên thiếu là một vinh hạnh, một niềm tự hào, cũng là hành tranh mang theo suốt cuộc đời của ḿnh.

          Tôi là một người b́nh thường như tất cả mọi người, nhưng mỗi khi được đọc một quyển sách hay, tập thơ hay, mang nhiều tính cách xây dựng cao thượng tôi bỗng nghe trong ḷng ḿnh dâng lên một niềm cảm kích vô biên, tự thấy sự sống rất là cao quư.

          Hai tập thơ của thầy tặng, cũng đă cho tôi niềm cảm kích thánh thiện ấy nên tôi mạo muội viết đôi ḍng để xin cảm ơn thầy.

          Nhân kỷ niệm 61 năm ngày thành lập trường Phan Châu Trinh, 41 năm ngày xa trường em xin chân thành kính chúc thầy và cô được mạnh khỏe, 40 năm giảng dạy tại trường, tài năng và đạo đức, cuộc sống mẫu mực của thầy là một dấu son đỏ để lại cho gia đ́nh cùng các con cháu của thầy. Thầy đă hoàn thành trọn vẹn một trong hai thiên chức (làm thầy, làm mẹ) được xă hội công nhận.

          Hương thơm của thầy được các học tṛ mang bay khắp muôn phương.

CHS/PCT NK 65-72

ĐẶNG VĂN THÀNH


8/8/2013 - BÀI DỰ THI SỐ 6